Để lại một ít bảo vật cho hai tỷ đệ, Ninh Phàm cất bước rời đi.
Chút bảo vật này xem như để tạ ơn cứu mạng, còn về phần hai tỷ đệ họ có thể tiến xa đến đâu, đành phải xem tạo hóa của bản thân vậy.
Những chuyện khác, hắn cũng chẳng buồn bận tâm thêm.
Dạo bước trên đất Việt quốc, Ninh Phàm chỉ cảm nhận được một mảnh hỗn loạn, vô trật tự.




